HUSKY VÀ SƯ TÔN MÈO TRẮNG CỦA HẮN

Chương 216

trước
tiếp

HUSKY VÀ SƯ TÔN MÈO TRẮNG CỦA HẮN

Tác giả: Nhục Bao Bất Cật Nhục (Bánh bao thịt không ăn thịt)

Đăng bởi: Tàng Thư Quán

Chương 216: Đọa làm nô

Edit: Cải trắng nấu lẩu

Giao sơn to như vậy khôi phục yên bình, huyết đằng biến mất, thi thể bị Trân Lung kì lục điều khiển đều chìm sâu vào lòng đất. Cuối cùng Nam Cung Trường Anh đối giao long chi linh chính là tử lệnh. Cho dù đời sau của hắn cũng không thể sửa đổi nữa.
Trăng thanh gió mát, soi rọi mặt đất hỗn loạn.
Mặc Vân Cung trong tay Nam Cung Tứ đã bắn ra một tiễn, bời vì mất đi linh lực của Nam Cung Trường Anh mà dần dần trở nên ảm đạm không có ánh sáng, cuối cùng phong trầm. Hắn lấy máu tế đất, suýt nữa kết giới đã mở ra trong nháy mắt. Diệp Vong Tích liền chạy vội qua, quỳ gối bên cạnh hắn: “Ngươi không nên cử động, chớ nên làm loạn.” Tiếng nói của nàng run rẩy: “Ta giúp ngươi chữa thương…”
“Coi như xong, vốn đang có thể sống binh loạn khiêu, bị ngươi trì hoãn một chút. Đại khái ta sẽ đi gặp đại chưởng môn.” Nam Cung Tứ nhẹ nhàng ho khan, đẩy Diệp Vong Tích ra, con ngươi đen nhìn Khương Hi: “Khương chưởng môn, vẫn là làm phiền ngươi….”
Khương Hi vuốt cằm, nói: “Để ta.”
Hắn là dược tông đứng đầu, hắn nguyện ý ra tay cứu giúp, đương nhiên người khác không thể so kịp.
Ngón tay ngọc bạch của Khương Hi khoát lên cổ tay của Nam Cung Tứ, vừa mới đụng tới con ngươi của hắn liền hơi hơi thu nhỏ. Rồi sau đó một tiếng cũng không phát ra, cùng Nam Cung Tứ đối diện.
Hắn rõ ràng có thể cảm giác được linh hạch của Nam Cung Tứ đã muốn dập nát. Từ nay về sau, cùng với người bình thường sẽ không có cái gì khác nhau, không bao giờ….. có thể thi triển pháp thuật nữa, vận dụng linh lực nữa.
Chuyện này chính bản thân Nam Cung Tứ không rõ ràng lắm nhưng Diệp Vong Tích ở ngay bên cạnh, vì thế hắn nhìn Khương Hi, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Thế nào? Khương chưởng môn, A Tứ hắn thế nào?”
“……”
Khương Hi trầm mặt thu tay lại, rồi sau đó lấy trong túi Càn Khôn ra một bình sứ Thiển Giáng, giao vào tay Diệp Vong Tích: “Không có nhiều trở ngại. Không bị thương ở chỗ quan trọng, cô nương có thể yên tâm. Ngươi nhận thuốc bột này, mỗi ngày thoa lên chỗ đau, nhiều nhất mười ngày sẽ liền khỏi hắn.”
Khương Hi nói xong đem linh lực ngưng tụ tại ngón tay, liên tiếp điểm lên mấy chỗ huyệt vị trên người Nam Cung Tứ, cuối cùng lòng bàn tay bao trùm vu kiếm sang chỗ, huyết chỉ chốc lát sau liền ngừng. Làm xong hết thảy, Khương Hi đứng dậy nói với mọi người: “Nơi này không nên ở lâu, e rằng phát sinh biến cố, lên núi đi.”
Hắn xoay người rời đi, phía sau đối thoại của Nam Cung Tứ cùng Diệp Vong Tích lại như trước bay vào tai hắn.
Hắn nghe được Nam Cung Tứ nói khẽ với Diệp Vong Tích: “Đã nói không có việc gì, qua vài ngày thì ổn thôi, ngươi còn khóc cái gì? Ai, như thế nào liền trở nên vô dụng như vậy. Được rồi, được rồi, không phải chỉ là một ít vết thương nhỏ sao….”
Khương Hi nhắm mắt lại.
Hắn nghĩ đến vừa rồi ở trong kết giới, Nam Cung Tứ nghĩ đến chính mình mệnh huyền một đường, đối chính mình nói vài câu thần ngữ. Hắn thở dài, đem người bước đi trên thềm bạch ngọc thật dài đến từ đường thiên cung.
Từ chân núi đến đỉnh núi còn trải qua bao đạo trạm kiểm soát, đều cần máu tươi của Nam Cung gia tộc vẽ loạn mới có thể thông qua. Chẳng qua Nam Cung Tứ giờ phút này không cần lại cắt ngón tay lấy máu. Hắn một thân thương tích, tùy tiện điểm một chút đều có thể xua tan kết giới mê chướng.
Một đường đi về phía trước, chưa từng quay lại.
Nam Cung Tứ đem máu tươi lau chùi ở bạch ngọc điêu long trên cây long nhãn, cuối cùng một đạo cánh cửa phong thạch nặng nề chầm chậm mà trang trọng chìm vào đất, thiên cung giao sơn Sơn Điên liền hiện rõ ràng trước mặt mọi người.
Đó là một tòa thần cung lượn lờ tiên khí, ngoài cửa cung có một mảnh rừng rậm rạp. Bọn họ giờ phút này đứng ở ngoài rừng, hoa đằng ở phía xa rực rỡ, nước chảy róc rác. Nhìn về phía trước có thể nhìn thấy bậc thềm của tòa thông thiên phía xa xa, cỡ chừng chín ngàn chín trăm chín mươi bậc. Bậc thang cao như vậy thế nên từ đường cung điện thoáng như nằm trong đám mây, chỉ có thể thấy hư ảnh mờ mịt, dưới ánh trăng chiếu sáng óng ánh hào quang như cung Quảng Hàn, giống như điện Lăng Tiêu, không biết bầu trời nhân gian.
Gần như mọi người liếc mắt một cái nhìn thấy chỗ ngồi từ đường này đều bị nó bao la hùng vĩ cùng với điêu luyện sắc sảo làm cho rung động, rồi sau đó là phẫn nộ, ghen tị, tham lam, thèm muốn… Các loại cảm thụ khác nhau nảy lên trong lòng.
Trong đó kẻ duy nhất không nói gì chính là Mã trang chủ.
Hắn vỗ cái trán, kêu một tiếng: “Mẹ của ta ơi, bậc thang dài như vậy, trên núi lại không thể ngự kiếm, dùng chân thì phải đi đến khi nào? Đây là cả một ngọn núi!”
Hoàng Khiếu Nguyệt lại cười nói: “Lão phu không có ác ý, chính là chỉ đùa một chút nhưng mà xem ra tiên trưởng Nam Cung Trường Anhquar nhiên không cần phi thăng, hắn liền có thể làm ra một cái thiên cung như vậy. Ở nhân gian với ở trên trời có cái gì khác nhau đâu?”
Chợt nghe có người lạnh lùng nói: “Nho Phong Môn hiến tế thiên cung, thủy kiến vu đời thứ ba chưởng môn Nam Cung Dự, trải qua hai đời. Làm xong vu thứ năm chưởng môn Nam Cung Hiền. Thiên cung chỗ này, cùng Nam Cung Trường Anh không liên quan đến nhau.”
Hoàng Khiếu Nguyệt: “…….”
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy là khuôn mặt cực kì lạnh lùng của Sở Vãn Ninh. Mặc Nhiên vừa thấy khuôn mặt này liền biết Sở Vãn Ninh đã muốn nhẫn đến cực điểm. Chỉ cần thêm một chút chỉ sợ có thể đem chuyện năm xưa ở trấn Thái Điệp dùng Thiên Vấn đánh người tái diễn một lần nữa.
Sở Vãn Ninh lạnh như băng nói: “Như Hoàng tiên trưởng giống nhau, ta cũng không có ác ý gì chỉ xin khuyên một câu, sách còn chưa đọc thông suốt, hiểu rõ, tốt nhất trước học được thận trọng từ lời nói đến việc làm.”  Hoàng Khiếu Nguyệt xưa này muốn thể diện. Nay làm trò cười cho các vị vãn bối, bị Sở Vãn Ninh không nể mặt như vậy làm mất mặt. Nhất thời cực kì lúng túng, môi ngập ngừng định nói lời phản kích, chợt nghe Khương Hi nói: “Hoàng Khiếu Nguyệt, danh dự của Nam Cung tiên trưởng há lại để cho ngươi lấy làm vui đùa?”
Khương Hi lên tiếng, địa vị cùng lập trường tất nhiên không cần nói cũng biết. Trong phút chốc Hoàng Khiếu Nguyệt mặt như màu đất, nhưng vẫn cố gắng trấn định cười gượng hai tiếng: “Khương chưởng môn hà tất tưởng thật. Lão phu đã nói rồi, không có ác ý….”
“Ta chẳng lẽ vì ngươi nói không có ác ý liền dung túng ngươi ác ý sao?” Khương Hi lạnh lùng chuyển động con ngươi, liếc Hoàng Khiếu Nguyệt, ngay cả một ánh mắt cũng không muốn dành cho hắn: “Ta chẳng lẽ vì ngươi già cả liền chịu đựng ngươi ngu muội không hiểu biết sao?”
“………” Sở tông sư nói đến cùng chỉ là tông sư, có thể nói đến cũng chỉ là bộn sự, không có thực quyền. Nhưng Khương Hi không giống như vậy. Hiện giờ hắn ho khan một tiếng cả Tu Chân Giới đều run rẩy, đổ mồ hôi lạnh nhất thời không không dám nhiều lời nữa.
Khương Hi phất ống tay áo một cái, lạnh lùng đi vào rừng cây, hướng tới phía cuối rừng mà bước đi. Còn lại các chưởng môn hoặc là hèn mọn hoặc là đồng tình nhìn Hoàng Khiếu Nguyệt, đương nhiên cũng có ngươi không thèm nhìn đến hắn, đuổi theo. Phương trượng của Vô Bi Tự còn niệm câu: “A Di Đà Phật.” Nếu không phải tình huống bức bách, ước chừng Mặc Nhiên có thể cười ra tiếng.
Bọn họ đi trong rừng nhưng chưa được mấy bước. Nam Cung Tứ liền “Hả?” một tiếng.
Khương Hi hỏi: “Làm sao vậy?”
“Cây quýt…..” Nam Cung Tứ nhìn chung quanh, nơi nơi đều là cây quýt, một cây quýt hoa trắng nõn “Tại sao lại là cây quýt? Nơi này vốn dĩ là trồng Long Nữ linh mộc.”
“Xem bên kia.” Lời còn chưa dứt chợt có tiểu tu mắt sắt chỉ vào con suối xa xa thấp giọng nói: “Đằng kia có người.”
Mọi người nhìn theo hắn chỉ, quả nhiên thấy sơn tuyền bên cạnh leng keng, thùng thùng. Một tàng gốc cây quýt nhánh xum xuê, một người nam nhân ngồi đưa lưng về phía bọn họ, vùi đầu đang buôn bán cái gì.
Tiết Chính Ung nhíu mày nói: “Là người hay quỷ?”
Mặc Nhiên nói: “Ta đi nhìn xem.”
Khinh công của hắn vô cùng tốt, xẹt qua trong giây lát, không tiếng động liền ẩn nấp gần khu rừng đó, rồi sau đó cẩn thận núp lại, nấp ngay bên cạnh.
Hắn giật mình.
Bởi vì hắn thấy rõ người nam nhân trước mặt.
Đó là phụ thân của Nam Cung Tứ, mạt đại chưởng môn Nho Phong Mông – Nam Cung Liễu.
Sao lại thế này? Nam Cung Liễu không phải bị uy hạ lăng trì quả rồi sao? Vốn dĩ hắn đã trải qua ba trăm sáu mươi lăm ngày khổ hình mà chết, hắn sao có thể giờ phút này da thịt đầy đủ, lão thần khắp nơi, thậm chí là tâm tình tốt lắm, đang ngồi ở con suối bên cạnh…. rửa một sọt quýt.
Con suối xanh xao động một vòng lại một vòng ba quang, ánh trăng sáng màu bạc chiếu xuống mài nhỏ trong nước suối. Chiếu lên khuôn mặt của Nam Cung Liễu, hắn mang một vẻ mặt như nằm mơ, khẽ ngâm nga một đoạn nhạc, đem quýt rửa qua một lượt, sau đó đem bỏ vào sọt.
“Nhược quán niên hoa tối thị hảo, khinh đề khoái mã, khán tẫn thiên nhai hoa.”
Nam Cung Liễu nhẹ nhàng mà ngâm nga, ống tay áo cuốn lên, hai đoạn cánh tay đều ngâm trong nước. Cánh tay hoàn hảo không có bị thương, cũng không có loang lỗ vết sẹo bị cắn nuốt do lăng trì quả.
Ấn đường Mặc Nhiên nhăn thành ba gạch, hắn có thể tinh tường cảm giác được trên người Nam Cung Liễu có điểm không thích hợp. Người này hiển nhiên đã biến thành cờ Trân Lung, hơn nữa xác chết trong mồ không giống nhau. Nam Cung Liễu hiển nhiên giữa lại rất lớn ý thức về thân phận của mình, nhìn hành động cử chỉ của hắn, cùng với người bình thường không có gì quá khá biệt.
“Thế nào?”
Tiết Chính Ung nhìn Mặc Nhiên đi rất nhanh rồi trở lại, lập tức lo lắng hỏi han.
Đầu tiên Mặc Nhiên nhìn thoáng qua Nam Cung Tứ, rồi sau đó thấp giọng nói: “Là Nam Cung Liễu.”
Ở đây có không ít người có cừu oán cùng Nam Cung Liễu, tại chỗ liền có tu sĩ rút kiếm: “Súc sinh kia. Ta liền đi giết hắn.”
Ánh mắt Nam Cung Tứ ảm đạm, sắc mặt tiêu bụi, cúi đầu giữ yên lặng: “….”
Mặc Nhiên nói: “Có kì lạ, Nam Cung Liễu này cũng là bị Trân Lung kì lục khống chế nhưng kì quái chính là trên người hắn không có vết sẹo nào nuốt qua quả lăng trì. Ta cảm thấy không cần tùy tiện kinh động hắn vẫn sẽ tốt hơn.”
Sở Vãn Ninh suy nghĩ rồi hỏi: “Công hiệu của quả Lăng Trì có thể tiêu trừ sao?”  Loại vấn đề này Cô Nguyệt Dạ rất am hiểu, hàn lân thánh thủ nói: “Có thể là có, chỉ là có điều tương đối phiền toái. Ta cảm thấy Từ Sương Lâm không đến mức cho hắn ăn quả lăng trì sau đó phí tâm tư giúp hắn đem lời nguyền rủa của quả ấy phá giải đi, làm vậy hoàn toàn không có ý nghĩa.”
Khương Hi nói: “Mặc kệ như thế nào, Nam Cung Liễu ở trong này. Từ Sương Lâm đương nhiên cũng ở tông miếu, cung điện này. Cuối cùng lần này chúng ta không phải về tay không.”
Hắn nói như vậy, bỗng nhiên ánh mắt thoáng nhìn bóng dáng lay động phía xa xa. Khương Hi quay đầu, những người khác nhìn theo ánh mắt của hắn. Nhìn thấy lưng của tiền nhiệm chưởng môn Nho Phong Môn mang một sọt quýt đầy, từ rừng cây đi ra. Trong tay hắn còn chống một cái trượng mũi nhọn, gõ cộc cộc trên nền đất, đi lại nhẹ nhàng. Chờ hắn đi đến gần là có thể nhìn thấy trên mặt hắn lại có thể nụ cười xán lạn.
Vốn dĩ Nam Cung Tứ đã muốn hạ quyết tâm không nhìn tới, nhưng cuối cùng lại nhịn không được. Hắn ngẩng đầu liếc nhìn phụ thân của mình. Lông mi hắn tựa như sợi bông trong gió,lã chã mà run rẩy. Giờ phút này hắn không nói nên lời cảm thụ của mình, hận? Đau lòng? Hay là vì cái gì khác?
Hắn không biết, hắn muốn dời ánh mắt, nhưng lại giống như cần câu, câu rồi sẽ không thấy có khả năng buông ra.
Phía sau chợt có người không kiềm chế được cảm xúc, quát lên: “Nam Cung Liễu, hôm nay muốn ngươi nợ máu trả bằng máu.”
Vèo một tiếng, tên rời cung phóng thẳng đến gáy Nam Cung Liễu.
Những người khác muốn ngăn cản đã không kịp nhưng may mà kĩ năng bắn cung của người nọ không tốt, trật chút, mũi tên liền đâm vào sọt quýt sau lưng Nam Cung Liễu, đâm thủng vài quả quýt.
Nhất thời có không ít người trong lòng thầm mắng, nhiều người chính là có điểm không tốt, trộn lẫn những tên ngốc thích thể hiện. Nhưng giờ phút này so đo với tên ngốc bắn lén đã không còn ý nghĩa nữa, quan trong là… Nam Cung Liễu đã cảm nhận được sự tồn tại của bọn họ, chậm rãi quay đầu vòng lại.
Thấy được nơi rừng núi có nhiều người như vậy, đầu tiên Nam Cung Liễu sửng sốt một chút. Sau đó liền hướng bọn họ đi tới, trên mặt vẫn là vẻ mặt hư vô mờ mịt.
Hắn càng chạy càng gần, rất nhiều tu sĩ muốn đem bội kiếm bên hông rút ra, ánh mắt từng người đều cực kì chăm chú đề phòng hắn. Tại đây Nam Cung Liễu bị hơn một ngàn ánh mắt nhìn, rốt cuộc tựa hồ cảm thấy một ít áp lực, hắn có chút trì độn dừng bước tại bóng cây đang lay động.
“Chư vị….”
Hắn lên tiếng, tĩnh mịch bị phá vỡ. Nhất thời có mười người không nhịn được, theo bản năng tiến lên từng bước, có mấy người ngay cả kiếm cũng đã tra ra khỏi vỏ.
Nam Cung Liễu bỗng nhiên mặt nở nụ cười. Khuôn mặt tươi cười này đứng ở hàng ngũ trước quả nhiên vài vị chưởng môn đều rất quen thuộc. Đây là Nam Cung Liễu từng đối mặt với mọi người bày ra dáng vẻ nịnh nọt lại thân thiện tươi cười.
Đạp Tuyết Cung cung chủ ngẩn ra: “Này…”
Vài vị chưởng môn hai mặt nhìn nhau, đều cảm thấy quân cờ này rất quỷ dị, không biết trong hồ lô bán thuốc gì. Mà lúc này chỉ thấy Nam Cung Liễu phủi phủi ống tay áo, đem tay áo phủ xuống, rồi sau đó cư nhiên quỳ xuống đất, hướng ngàn người hơn trăm tu sĩ cung kính dập đầu.
“Ai nha, nô tài Nam Cung Liễu, nơi này có lễ, chư vị khách quý đường xa đến thăm, không có tiếp đón từ xa, không có tiếp đón từ xa.”
Theo động tác dập đầu của hắn, sọt quýt sau lưng hắn nhanh như chớp lăn ra hết phân nửa, toàn bộ rớt xuống xung quanh.   Nam Cung Liễu nói xong, lại quỳ trên mặt đất, không chút e lệ buông sọt đi dọn dẹp quýt dưới cái nhìn chăm chú trợn mắt há hốc của mọi người, đem sọt quýt chỉnh chu lại, sau đó chà xát hai tay cười nói: “Chư vị khách quý, muốn đi gặp bệ hạ sao?”
Bệ hạ?
Nháy mắt Mặc Nhiên nổi lên một thân da gà, dù sao hắn bị người ta xưng hô như vậy gần mười năm, nghe được hai chữ bệ hạ, lại vẫn theo thói quen tưởng là gọi mình.
Mà mặt khác các vị chưởng môn không hiểu ra sao, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Tiết Chính Ung thậm chí cười khổ một tiếng, nhất thời không ai tiếp lời.
Nam Cung Liễu thấy mọi người không ai để ý hắn, có chút nghi hoặc gãi gãi đầu, lại cẩn thận hỏi một câu: “Ha ha, chư vị khách quý, muốn đi gặp bệ hạ?”
Khương Hi: “….”
Nam Cung Liễu có nổi giận nhưng vẫn lặp lại: “Chư vị khách quý, chính là muốn đi gặp bệ hạ?”
“……”
“Chư vị quý____”
Mặc Nhiên bất động thanh sắc hỏi hắn: “Bệ hạ là ai?”
“Bệ hạ chính là bệ hạ.” Nam Cung Liễu rốt cuộc cũng có người để ý đến hắn, có vẻ thật cao hứng, nói: “Các ngươi muốn gặp bệ hạ, vẫn hướng lên trên đi. Bất quá hắn bộn bề công việc, cũng không nhất định phản ứng các người, hắn còn có thiên hạ đại sự cần để ý.”
Tiết Chính Ung rốt cuộc không nhịn được cười, thà là không khí giương cung bạt kiếm, hắn vẫn không nhịn được cười ha ha đứng lên: “Thiên hạ đại sự? Ha ha, thiên hạ đại sự cái gì? Quản một đỉnh núi người chết, tự mình chơi cờ, nghịch con rối, này cũng kêu thiên hạ đại sự? Ha ha ha Từ Sương Lâm người này, hắn cũng quá mắc cười đi.”
Ánh mắt Mặc Nhiên trong mơ hồ bị tầng bất an che lấp, hắn hỏi tiếp: “Ý là giờ phút này hắn ngay tại thiên cung, tuy rằng bộn bề nhiều việc nhưng chúng ta có thể thấy hắn, đúng không?”
“Đúng rồi.” Nam Cung Liễu nói “Đương nhiên các người có thể thấy hắn. Nếu hắn đóng cửa từ chối tiếp khách, các ngươi chờ trong thành là được. Bệ hạ xong việc sẽ tự mình đi ra. Không nói nữa, không nói nữa. Ta muốn đi lên trên, quýt ăn xong rồi, mau chút bổ thượng, bằng không trong chốc lát bệ hạ sẽ sinh khí.”
Hắn nói xong liền đi, lưu lại mọi người hai mặt nhìn nhau.
“Làm sao bây giờ?”
“Đi lên hay không?”
“Có thể có trá không?”
Nhưng Mặc Nhiên đã gương mẫu mà đi lên, hắn lại đi nhanh chóng, rất nhanh đem một người cõng sọt quýt là Nam Cung Liễu bỏ lại phía sau, cũng đem tất cả mọi người để ở phía sau.
Hắn cuối cùng cũng thở phì phò, dẫn đầu tới thiên cung, đứng ở cửa chính điện. Hắn ngẩng đầu lên, lúc này mới phát giác chỗ ngồi này đến tột cùng là có bao nhiêu bao la hùng vĩ. Gần là hai phiến cửa cung có lăng thiên che lấp mặt trời chi thế, mặt trên có khắc bầu trời phủ điêu theo hoàng tuyền. Đại môn bên trái là đằng long nuốt ngày, bên phải là hỏa hoàng phun nguyệt, nhật nguyệt cùng sáng, hoa quang rạng rỡ. Long thân lân giáp khe hở lấy vàng ròng điền chú hòa tan, khí thế kinh người, phượng linh vĩ sao cùng tương châu ngọc bảo thạch, quanh co khúc khuỷu duệ địa.  Cung xà chuyên huyền có kình du Thanh Đồng ngàn diệp đăng, ngọn đèn dầu vạn năm không tắt, tại đây ngàn vạn lần ánh nến chiếu rọi, chỗ ngồi này thông thiên môn lại kim bích cùng bắn, cẩm tú lưu quang.

 Mặc Nhiên vốn tưởng rằng đạo môn này cực kì trầm trọng, mở ra thật khó, nhưng mà ngón tay tiếp xúc với mặt cửa, chính là nhẹ nhàng theo âm vang long lôi đình trầm đục, long phượng thiên môn đúng là không cần thiết hắn lại dùng lực chia ra, chậm rãi hướng vào trong đi thẳng.
Trong nháy mắt thấy rõ tiền điện thiên cung, Mặc Nhiên cả người đều trấn lại chỗ cũ.
Đây… Đây đến tột cùng là cảnh tượng biến hóa như thế nào?


Vui lòng click vào dấu mũi tên để lùi hoặc sang chương kế tiếp